Blue sky and white cloud

màu Hà Nội

hnay trời k thu, nắng đến bỏng da, ngồi lên xe nóng muốn bỏng mông
cx kêu than: eo, Hà Nội nóng vãi, hồi vào Sài Gòn cx nắng mà chẳng gay gắt, chẳng nắng chết khiếp thế này đâu bla blo
h nghĩ lại thấy hư đốn, lại kiểu đi đc vài hôm đã khen Sài Gòn quá nhiều, tự kì thị bản thân k có lập trường, tự lôi hình cũ ra mà nhủ là Hà Nội của tau đẹp lắm

.

Sài Gòn hay, Sài Gòn đáng yêu, Sài Gòn và nhịp sống hối hả, Sài Gòn và những người vừa gặp đã muốn thương

.

nhưng Hà Nội là Hà Nội ạ, Hà Nội đầy khoảng trống

Hà Nội giờ cao điểm đông như kiến, đi đứng k cẩn thận xô nhau nát chân nát tay, nhưng Hà Nội cx lại có những phố cả ngàn năm nay k ồn ào k ầm ĩ, mỗi lần tạt qua lại quên hết thảy xô bồ vội vã

Hà Nội có mùa lá rụng quanh năm, đi dọc đường thấy lòng mình thu thu quanh năm,

Hà Nội có mùa đông và sợ mùa đông lắm, sợ đông như sợ hè, vì đông nào cx cảm thấy sẽ lạnh chết mất (thế mà vẫn sống nhăn) nhưng đông đến mới có hương cà phê nồng đậm, đông đến mới thèm khát được chui vào giường, được nằm chết không baoh dậy nữa

Hà Nội Hà Nội Hà Nội

Hà Nội khoảng trống của thời gian khi mà những thứ cổ xưa cứ lẫn lộn, xen trộn trong những thứ có vẻ mới mẻ mà chẳng mấy cũng sẽ già nua

Hà Nội khoảng trống của địa lí, nhìn từ trên máy bay nhận ra Hà Nội cx k đông đúc chi chít lắm, tỉ như giữa khu tập thể chật căng, chật ních vẫn có 1 sân con voi huyền thoại chẳng hạn, hay Hà Nội chi chít những hồ, cx may mà có hồ, ít nhất, ngồi quanh hồ là cảm giác rẻ nhất mà tuyệt vời nhất bạn có thể có được ở Hà Nội

Hà Nội khoảng trống trong lòng người, giữa thế hệ này với thế hệ kia, giữa người này với người kia, đến cả khoảng trống trong lòng từng người cũng đầy ra đấy

nhưng trống một tí người ta có chỗ để mà hít thở, để mà chầm chậm, để mà nhận ra mình đang đứng đâu, để mà quyết định đi tiếp hay quay lại, để mà chọn xem đường này liệu có đúng hay không

.


đành viết lại cái câu bắt gặp trên tumblr: "Hà Nội không phải nơi để mơ. Có nhiều giấc mơ chẳng thể lớn lên ở Hà Nội. Nhưng Hà Nội là nơi để chờ. Hà Nội là nơi để mà thân quen, để mà mong nhớ."

ừ, đừng mơ về Hà Nội đẹp, Hà Nội thanh lịch hay cái gì gì mà người ta đồn thổi, Hà Nội, cứ phải sống lâu lâu, phải quen quen, phải yêu yêu đã
mở lòng rồi, thân nhau rồi thì mong nhớ là tất nhiên thôi

In this world there are only two tragedies. One is not getting what one wants, and the other is getting it.
Oscar Wilde, Lady Windermere’s Fan (via introspectivepoet)
Phải đi xem concert ở Việt Nam

3 ngày, chuyện cc đã là của 3 ngày trước, cx muốn quên rồi, nhưng hôm nay gặp gỡ hội chị em, lại ngồi nói chuyện lại xem cc, nên lại nhớ
nói chuyện cả một ngày, đau khổ cx nói, hạnh phúc cx sẻ chia, và đọng lại chỉ là: “Phải xem concert ở Việt Nam”
hồi trước cx sính ngoại, cx thèm thuồng đi Nhật xem cc, sống trong biển đỏ của Tokyo Dome, nhưng có lẽ h chẳng ước ao thế nữa, muốn dành tuổi trẻ cho Việt Nam thân yêu hơn
cảm giác đi concert tuyệt biết bao khi được thấy chúng thật gần thật gần, nhưng quan trọng hơn là được đứng cạnh hội chị em, được hò hét tên chúng giữa quê hương xứ sở, được nghe chúng nói tiếng Việt, được nghe chúng bảo: “đúng là Việt Nam” ~
dạo này có nhiều người share ảnh fan kpop đón idol ở sân bay rồi than thở về tương lai Việt Nam ở đâu, mình muốn nói rằng: tương lai Việt Nam đang ở trong tim những đứa con gái con trai lít nhít đang điên cuồng gào thét kia, đang cháy hết mình kia đấy!
cứ để chúng gặp idol, để chúng sống trong niềm hạnh phúc tuổi trẻ, để chúng cháy bùng lên hạnh phúc vì được là người Việt Nam, được gặp idol của mình ngay trên chính quê hương xứ sở đi, để chúng thấy Việt Nam mình cx toàn người tốt và có ý thức, chẳng kém cạnh nước nào đâu dù co là Nhật hay Hàn… chẳng sai trái, chẳng xấu mặt ai đâu, thật sự
.
một điều kì lạ là đi xem hòa nhạc của “bọn Hàn xẻng” lại thấy thêm yêu nước, yêu những người chị em đang cùng mình hòa trong biển đỏ, yêu những người bạn ngày nghỉ cùng nhau lê la quán xá, cùng nhau chia sẻ hạnh phúc bé nhỏ
đó là cảm giác mình đang ở “NHÀ” mà k một nơi nào có thể thay thế
Phải đi xem concert ở Việt Nam, phải đi, thật đấy

photo by @k0j_kaori 

01.09.2014

chào tháng 9, lần đầu tiên mở đầu một tháng chẳng chút kì vọng hay mong đợi gì, cũng chẳng muốn ngày mỗi ngày lại đến đâu

muốn thời gian ngừng mãi lại thời khắc đang hò hét toán loạn trong concert

nhưng ngày thì mỗi ngày lại đến

lại về với Hà Nội dấu yêu, lại ăn hại, lại những cuộc hẹn cứ hẹn đã, đi được hay không cũng chẳng chắc chắn được gì

về với Hà Nội với đầy khoảng trống (ngồi trên máy bay nhận ra Hà Nội đầy khoảng trống chứ không kín mít như Sài Gòn), về với Hà Nội và những chuyến bus trong mưa, những lối qua lối lại chỉ có một mình

.

hôm qua ngồi trên máy bay, có đoạn máy bay bay qua vùng thời tiết xấu k ổn định gì đó, cũng gọi là rung giật, lại còn có mấy đoạn như đang rơi tự do

lúc ấy chẳng hiểu sao bình tĩnh cực kì, vẫn đeo earphone nghe nhạc, vẫn chơi candy crush, và đã thoáng nghĩ: “lúc này chết cũng được”
bởi giấc mơ ấp ủ suốt những năm tháng ấy đã thực hiện được rồi, bởi chết lúc này, hình ảnh hạnh phúc cuối cùng là chúng nó quay lại vẫy chào trước khi bước vào cổng Vip A sân bay Tân Sơn Nhất

Với một đứa sợ chết cực kì, ghét chết cực kì, tự thấy suy nghĩ như thế hơi bị phản động

cũng may mọi chuyện ổn cả, và chẳng thể nào k ổn được đâu ~

cũng như tháng 8 qua tháng 9 lại lại, ngày mỗi ngày lại đến, lại trở về với cuộc sống thường ngày thôi

nhưng tháng 9 à, hình như tháng 9 này là của quá nhiều sự khởi đầu thì phải
vào trường mới, tìm cho mình ước mơ mới để mà phấn đấu để mà điên cuồng thêm những lần nữa

tháng 9 à, tặng cho tháng 9 bức ảnh đẹp nhất chụp được trên máy bay

tự dưng muốn bay mãi bay mãi, bởi cảm giác nhìn ra ngoài cửa sổ là mây và mây, thấy mình như ở trên thiên đường ấy

tháng 9 à, mang thiên đường xuống mặt đất cho anh ~

photo by @k0j_kaori

01.09.2014

chào tháng 9, lần đầu tiên mở đầu một tháng chẳng chút kì vọng hay mong đợi gì, cũng chẳng muốn ngày mỗi ngày lại đến đâu

muốn thời gian ngừng mãi lại thời khắc đang hò hét toán loạn trong concert

nhưng ngày thì mỗi ngày lại đến

lại về với Hà Nội dấu yêu, lại ăn hại, lại những cuộc hẹn cứ hẹn đã, đi được hay không cũng chẳng chắc chắn được gì

về với Hà Nội với đầy khoảng trống (ngồi trên máy bay nhận ra Hà Nội đầy khoảng trống chứ không kín mít như Sài Gòn), về với Hà Nội và những chuyến bus trong mưa, những lối qua lối lại chỉ có một mình

.

hôm qua ngồi trên máy bay, có đoạn máy bay bay qua vùng thời tiết xấu k ổn định gì đó, cũng gọi là rung giật, lại còn có mấy đoạn như đang rơi tự do

lúc ấy chẳng hiểu sao bình tĩnh cực kì, vẫn đeo earphone nghe nhạc, vẫn chơi candy crush, và đã thoáng nghĩ: “lúc này chết cũng được”
bởi giấc mơ ấp ủ suốt những năm tháng ấy đã thực hiện được rồi, bởi chết lúc này, hình ảnh hạnh phúc cuối cùng là chúng nó quay lại vẫy chào trước khi bước vào cổng Vip A sân bay Tân Sơn Nhất

Với một đứa sợ chết cực kì, ghét chết cực kì, tự thấy suy nghĩ như thế hơi bị phản động

cũng may mọi chuyện ổn cả, và chẳng thể nào k ổn được đâu ~

cũng như tháng 8 qua tháng 9 lại lại, ngày mỗi ngày lại đến, lại trở về với cuộc sống thường ngày thôi

nhưng tháng 9 à, hình như tháng 9 này là của quá nhiều sự khởi đầu thì phải
vào trường mới, tìm cho mình ước mơ mới để mà phấn đấu để mà điên cuồng thêm những lần nữa

tháng 9 à, tặng cho tháng 9 bức ảnh đẹp nhất chụp được trên máy bay

tự dưng muốn bay mãi bay mãi, bởi cảm giác nhìn ra ngoài cửa sổ là mây và mây, thấy mình như ở trên thiên đường ấy

tháng 9 à, mang thiên đường xuống mặt đất cho anh ~

"Đôi khi bạn yêu một thành phố không phải vì nó có gì mà vì nó có ai"

về đến nhà, về lại góc của mình, về với bản thân của lười biếng rệu rạo, của Hà Nội không vội được đâu, lại muốn viết những lời cảm ơn đến con người ở những nơi ấy, đã ở đấy, để hành trình trở nên đẹp đẽ đáng nhớ thật nhiều

gửi yêu thương đến Phan Thiết đầy nắng gió, nơi có những người miền biển chân chất thật thà, chẳng ngại một chút quan tâm, chẳng ngại một chút phiền toái mà hết lòng giúp đỡ cái đứa ngây ngô, với giọng nói khác biệt ở miền đất xa xôi

Ở Phan Thiết ấy, có người giật mình ngạc nhiên khi biết mình từ Hà Nội vào, Hà Nội với họ xa thật xa, là hơn 1000km, đường xá gập ghềnh
Nhưng Hà Nội đây, chẳng xa đến thế, 2h bay,3h ngồi tàu thôi, và Hà Nội đây trong tiếng nói con người mình này

Phan Thiết và cái cảm giác mình là người vô cùng đặc biệt, mình đại diện cho cả một vùng đất, mình k chỉ còn là một ai đó đang chìm sâu giữa thủ đô hàng triệu người, không, nơi ấy mình chỉ một, k rõ trong mắt người Phan Thiết mình tốt đẹp hay xấu xa, nhưng chắc chắn họ có ấn tượng về mình, về cái giọng nói khác biệt, về cái tính trên mây trên gió, về hâm hâm, về rất nhiều, có lẽ?

Và Phan Thiết, nơi ấy mình nhận ra bản thân muốn cuộc đời mình sẽ như một chuyến xe bus số 6 nọ
Có ng cho rằng chuyến xe xập xệ, có ng nhăn mặt nhăn mũi chê mùi xe lâu ngày ẩm thấp cũ mòn
Nhưng trong mắt mình, đó là chuyến xe tuyệt nhất, ngồi trên xe có thể nhìn thấy biển, cửa sổ mở đón gió biển mát lịm, cái loại gió sạch sẽ, k hề nhiễm bụi
Ngồi trên xe có thể nhìn thấy núi, trập trung nhấp nhô, thấy đất đỏ trù phú, thấy quê hương mình tươi đẹp yên bình
Chuyến xe ấy đi ngông nghênh, đi bất cần, cứ lao đi trên đường cao tốc, nếu k chú ý, nếu k kịp sẽ lướt qua nhau, nhưng chỉ cần ta sẵn sàng, chuyến xe ấy đủ chỗ cho bất kì ai…
Và bởi chuyến xe đưa người ta đến đúng điểm cần đến, k kiêu kì, chẳng lo lỡ bến dở dang ~

.

.

Gửi ngàn yêu thích đến Đà Lạt
Đà Lạt có trời xanh mây trắng, có bầu trời đẹp nhất mình đã từng nhìn thấy, Đà Lạt có khí hậu mát mẻ, thoải mái, nắng đó, gió đó, mưa đó, tất cả tạo thành một Đà Lạt ru người ta vào những giấc ngủ, thức người ta trong một sớm bình minh ấm áp dịu dàng

Đà Lạt có rừng thông bạt ngàn, có những con đường trải dài giữa 2 cánh rừng thông ngút ngàn, tưởng như đang lạc vào một miền quê châu Âu nào đó, tưởng như đang sống trong phim Becoming Jane hay đại loại

Đà Lạt với những chiều mưa lâm thâm, những tối vừa nghe nhạc mưa nghe tiếng tim rung động, vừa ăn một ly kem hoặc smoothie giữa tiết trời lành lạnh để trải đủ cái lạnh, để có cảm giác buốt đến tận óc

Đà Lạt với những ngôi nhà trên đồi, những biệt thự cổ lướt qua cửa kính ô tô để rồi làm lòng ai ngẩn thơ tưởng mình đang ở những ngõ phố quanh co của Đức hay Thụy Sĩ đã đc ngắm nhiều trong những bức ảnh với màu đặc trưng đẹp cổ điển của Leica

Đà Lạt và một tối cà phê nhạc Trịnh, nghe “Nhớ mùa thu Hà Nội” rồi nhận ra nhà ta đẹp lắm, yêu lắm, thân thương lắm, để biết quý trọng, để khẽ tự hào vì là người Hà Nội nơi đất khách

Đà Lạt và tiếng nói con người ngọt như đường mật, cứ nhẹ nhàng mà đắm say hồn ai

Và, Đà Lạt nơi giữa cao nguyên trùng điệp núi đồi. Bên ngoài cửa kính kia là cả đất trời rộng lớn xanh ngút ngàn. Tất cả làm lòng ai nhớ về những mong manh mơ hồ từ lâu rất lâu rồi, làm lòng ai bất chợt muốn bật khóc vì nhận ra thời gian trôi chảy quá nhanh, những mong manh vẫn mãi chỉ là mong manh, những mơ những ước thời còn bé xíu mãi mãi chỉ còn lại trong hồi ức k thể thành hiện thực.

Những núi, những đồi, những mây trôi nước chảy làm ai chợt ngẫm ra cho mình những câu trả lời cho thắc mắc bấy lâu, làm lòng ai bỗng dưng muốn vẫy vùng, muốn mọc cánh bay lượn giữa non xanh nước biếc…

.

.

Cuối cùng là gửi ngàn cảm ơn đến Sài Gòn
Sài Gòn của nhịp sống hối hả suốt ngày suốt tháng k ngưng nghỉ. Sài Gòn của một sáng sớm 5h hơn trời còn chưa tỏ đèn đường đã tắt mà người xe đã tấp nập đông đúc rồi

Sài Gòn với những con người cởi mở, nhiệt tình. Ngoài cởi mở nhiệt tình ra thật khó để tìm thêm từ nào khác quá.

Sài Gòn tưởng xa lạ mà luôn có người ở bên. Sài Gòn mà chơi thì ít ăn thì nhiều, sáng ngủ dậy được hỏi ngay muốn ăn gì, trưa ăn gì, tối ăn gì, lại còn bữa đêm bữa phụ. Chơi Sài Gòn gì đâu, có mà đi tour ẩm thực ấy ~

Và có lẽ nên khái quát ở một câu: "Em chỉ việc ăn thôi, mọi thứ khác đã có người lo hết rồi"
Nên là về Hà Nội có tròn ra, có béo lên cx k có lạ.

Sài Gòn và câu hỏi: "Why’s so serious?" khi mà chẳng ai cho đi một mình, khi mà có người lo người giữ vì sợ k đẻ kịp mà đền cho bố mẹ ở nhà ~

Sài Gòn, nơi ấy có người yêu 3-4năm nay. Có những ngày đi chơi từ sáng đến tối mịt, dù là đi dưới nắng nóng hay mưa lạnh, ở bên người ấy cũng thấy vui thích thật nhiều, là những vui thích, hạnh phúc mà nhiều năm mong mỏi nên càng thêm quý trọng luyến tiếc k muốn chia xa dứt bỏ, tối muộn rồi vẫn muốn giữ người đó lại, muốn con đường dài ra dài ra, và lòng thầm cảm ơn vì bị khóa cửa phải đứng chờ thật lâu thật lâu mới đc mở cửa cho vào vì như thế người ấy sẽ ở bên thêm một lúc, một lúc nữa

Sài Gòn à, phải về nhà rồi mới dám nói: "Mình đã chờ suốt 3 năm để được 3 ngày ở cạnh bên người ấy"

.

Và Sài Gòn, nơi có chúng nó, nơi đã quyết định mang trọn hừng hực tuổi trẻ ra để “bùng cháy” một lần, để đánh đổi một lần, để sau này không phải nuối tiếc

Sài Gòn, nơi ấy có những đêm 2h sáng mới ngủ vì lo chạy theo chúng nó, 5h hơn đã dậy vì sợ bỏ lỡ điều gì
Sài Gòn, nơi ấy chờ đợi đến mòn mắt, bị người ta soi mói đến bục mặt, thần kinh cứ luôn căng thẳng vì đang mở chế độ cảnh giác cao nhất, bắt sóng não mạnh nhất, để k bỏ lỡ chỉ là một tíc tắc thôi

Sài Gòn, nơi ấy có buồn có thất vọng, có xấu hổ cực kì, nhưng dù thế nào cũng có hi vọng, có “dám”, để chẳng ngán ngẩm cái gì, 10h hơn 2 đứa ngồi bệt vỉa hè ăn bánh bao cầm hơi bị người đời đi qua xét nét cũng mặc kệ cũng chẳng sao, ngồi trong khách sạn 5 sao, ngồi trước đêm Sài Gòn rực rỡ muôn màu, xuýt xoa ăn một bát mì sau 10 mấy tiếng k ăn k ngủ lăn lóc chờ đợi, dầm mưa dãi nắng cũng vẫn thấy có cái mà ăn thật tốt, mì thật ngon, ngày hôm nay vất vả thế nào, điên rồ thế nào cũng nuốt được hết, tiêu hóa được hết

Bởi vì khó khăn ấy có người cạnh bên đồng cam cộng khổ, có những người chỉ mới gặp gỡ nhưng tưởng như đã thân quen từ lâu thật lâu rồi, có hội chị em cùng lăn lóc, cùng dãi nắng dầm mưa. Tất cả làm nhớ đến câu nói của Barney trong “How I met your mother”:

"Whatever you do in this life, it’s not legendary unless your friend are there to see it"

Với cái tuổi 18, với hi vọng chuyến đi có cái đáng để nhớ về thì quả thật những ngày ấy đã là legendary - huyền thoại

Và bởi Sài Gòn có chúng nó
Xếp hàng, chen chúc, nắng nôi của những ngày này hay lo lắng, mất ngủ, của suốt một tháng nay cũng chẳng còn đáng là bao nữa

Bởi đêm ấy được đứng trong biển đỏ, hòa trong màu sắc rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất, được thét gào theo chúng nó chẳng chút kiêng kị ngại ngần, được sống trong cảm giác giấc mơ suốt những năm nay thành hiện thực, được nhìn thấy chúng nó, gần đến thế, to đến thế, sáng bừng dưới ánh đèn sân khấu, tưởng như tượng tạc luôn rồi. Biết chúng nó đẹp đẽ, cũng may mắn được nhìn thấy trong khoảng cách khá gần nhưng dưới ánh đèn concert, trong suốt một đêm như thế, được bám rào như thế, trước mặt chỉ có chúng nó mà thôi, hạnh phúc ấy cả trong mơ hình như cũng chưa từng mơ đến )):

Và nhất là trời đã mưa, trời đã mưa, chúng nó hát dưới mưa, chúng mình gào trong mưa, mưa rơi như trút, ào ào túa vào người, người ngợm sũng sượi, lạnh rét run lẩy bẩy, nhưng chỉ cần chúng nó hát, chỉ cần đứng trong biển đỏ, chỉ cần ở bên cạnh nhau, chỉ cần tiếp tục được gào thét, hét vang tên chúng nó thì sẽ vẫn chẳng sao cả, chẳng lạnh chẳng mệt, chỉ hạnh phúc thôi

Trời mưa Sài Gòn chắc là đã tặng chúng nó một đêm không thể nào quên, chúng mình trong mắt chúng nó chắc là một biển đỏ vô cùng đặc biệt, xứng đáng với câu mà KJJ đã nói: “đúng là Việt Nam”

Và sẽ nhớ thật nhớ, chúng nó bước đến trước mặt mình, đối diện mình, cúi đầu chào tạm biệt lần cuối, cách nhau chắc chỉ hơn 1m, chúng sáng bừng, lấp lánh trong ánh sáng, trong mưa ~

Và, nhớ cả cái ngoái đầu của một chị fan Nhật, chị ấy quay lại, nhìn mình cười, nụ cười ấy đẹp lắm ~ k phải vì chị ấy đẹp mà là chị ấy cười thật tâm thật lòng, mọi khác biệt ngôn ngữ, mọi cách biệt phong cách lối sống của 2 nước đã bị xóa bỏ hết trong cái nụ cười ấy, bởi tất cả cùng đang cháy bùng lên, cùng đang thét gào, chẳng có ngôn ngữ gì nữa, chỉ có tên chúng nó, đi cùng với hạnh phúc mãn nguyện vô bờ mà thôi

Tất cả những thứ ấy, đúng như SCM đã từng nói, chúng nó kia, k phải là những nghệ sĩ với màn biểu diễn hào nhoáng, không không không, chúng đang truyền cảm hứng đến với người hâm mộ, để hàng ngàn người trong sân vận động lúc đó đang đập chung một nhịp đập, đang cùng chung một điểm nhìn, là hướng về chúng nó, là điên cuồng, là hạnh phúc

Hạnh phúc hạnh phúc hạnh phúc
Thỏa mãn thỏa mãn thỏa mãn

Còn hơn tất thảy mọi mong đợi, còn hơn tất thảy những ước mơ

Những ngày tháng ấy, những ngày cuối cùng của tháng 8, những ngày cuối cùng của mùa hè năm 18 tuổi
tất thảy, tất thảy, k thể nào quên ~

.

.

"Đôi khi bạn yêu một thành phố không phải vì nó có gì mà vì nó có ai"

chuyến đi cứ ngỡ sẽ chỉ có một mình, có ngờ đâu quanh mình luôn là những con người tuyệt vời, tốt đẹp, đáng yêu nhường ấy, cảm ơn tất cả, những quan tâm, những giúp đỡ, những giờ khắc cùng nhau trải nghiệm

01.09.2014

Có người vừa gặp đã thân đã quý, có người bỏ bao năm bao tháng cũng chẳng thể hiểu hết

Bởi vì thế giới vốn muôn màu

vừa xem hết cái cc bé nhỏ của các em trai bé nhỏ của tuôi

có cảm giác đc về tuổi 14, mà không, nói đúng hơn là có những cảm giác lúc 14 tuổi đáng ra phải có nhưng chờ mãi đến 18 rồi mới đc mách cho

kiểu như đc xem 1 lũ siđa, trẻ trâu, hơi k đc thông minh 1 tí bdiễn hát hò, dù cố gắng để tỏ ra nguy hiểm vẫn k kìm đc mà cười toe vì nó vui, cái niềm vui rất là chân thật, con nít con nôi

kiểu như lần đầu tiên đc xem cc mà k lo trc lo sau, k tiếc nuối, k nghĩ ngợi

đáng ra t nên có cảm giác này năm 4 năm trc, k phải bâyh

đáng ra t k phải lo nghĩ cái gọi là: “lấy quá khứ nuôi mãi tương lai”

đáng ra bọn hâm t gặp năm 13t nên là một lũ flop 1 chút, dở hơi 1 chút, thiếu nghiêm túc 1 chút, trong cc đầu tiên của chúng tưởng như k có kịch bản, thích là bày trò oánh nhau trên sân khấu, khóc hay cười cx mặc kệ chẳng thèm che

nhưng cx chẳng sao, đi qua quãng đường bằng băng mỏng, đi qua lo lo lắng lắng, chạm chân đến mặt đất vững vàng, sẽ là yên tâm, thoải mái và biết cách trân trọng hơn rất nhiều

bâyh hay 4 năm trc, đều chưa muộn, cứ coi như đc lão hóa ngược đi

It’s a funny thing coming home. Nothing changes. Everything looks the same, feels the same, even smells the same. You realize what’s changed is you.
F. Scott Fitzgerald (via gordftw)