Blue sky and white cloud

Có người vừa gặp đã thân đã quý, có người bỏ bao năm bao tháng cũng chẳng thể hiểu hết

Bởi vì thế giới vốn muôn màu

vừa xem hết cái cc bé nhỏ của các em trai bé nhỏ của tuôi

có cảm giác đc về tuổi 14, mà không, nói đúng hơn là có những cảm giác lúc 14 tuổi đáng ra phải có nhưng chờ mãi đến 18 rồi mới đc mách cho

kiểu như đc xem 1 lũ siđa, trẻ trâu, hơi k đc thông minh 1 tí bdiễn hát hò, dù cố gắng để tỏ ra nguy hiểm vẫn k kìm đc mà cười toe vì nó vui, cái niềm vui rất là chân thật, con nít con nôi

kiểu như lần đầu tiên đc xem cc mà k lo trc lo sau, k tiếc nuối, k nghĩ ngợi

đáng ra t nên có cảm giác này năm 4 năm trc, k phải bâyh

đáng ra t k phải lo nghĩ cái gọi là: “lấy quá khứ nuôi mãi tương lai”

đáng ra bọn hâm t gặp năm 13t nên là một lũ flop 1 chút, dở hơi 1 chút, thiếu nghiêm túc 1 chút, trong cc đầu tiên của chúng tưởng như k có kịch bản, thích là bày trò oánh nhau trên sân khấu, khóc hay cười cx mặc kệ chẳng thèm che

nhưng cx chẳng sao, đi qua quãng đường bằng băng mỏng, đi qua lo lo lắng lắng, chạm chân đến mặt đất vững vàng, sẽ là yên tâm, thoải mái và biết cách trân trọng hơn rất nhiều

bâyh hay 4 năm trc, đều chưa muộn, cứ coi như đc lão hóa ngược đi

It’s a funny thing coming home. Nothing changes. Everything looks the same, feels the same, even smells the same. You realize what’s changed is you.
F. Scott Fitzgerald (via gordftw)

The speed at which cherry blossoms fall. It’s five centimeters per second.

The speed at which cherry blossoms fall. It’s five centimeters per second.

At what speed must I live, to able to see you again? “

[iTV Subteam][Vietsub]Sakura - Ikimonogakari:

hedgehog-goulash7:

To Sherlock Holmes and John Watson, it was always THE Kiss. 

(Art by aulaly7 on deviantArt)

ôi má ơi Robert ~~~~ ♥

alwaysjuventus:

Azzurro che splende negli occhi e nel cuore

l’Italia si accende!

có một số thứ biết rõ là không thể, ngay cả trong mơ cũng không thể mường tượng nổi, ngay cả trong mơ vẫn thật nghiệt ngã

nhưng con người ta vì một lí gì đó vẫn đeo đuổi, vẫn chẳng thể dứt bỏ nổi

đổ cho tuổi trẻ, cũng chẳng phải
đầy người cũng trẻ nhưng chẳng ngang bướng đến thế

cá tính chăng, bản chất rồi chăng, ngốc đến tận cùng?

cơ mà cũng nhận ra đeo đuổi thế này chẳng sung sướng, cơ mà cũng biết có đầy cách để bớt nặng nề

nhưng trăm quyết, ngàn quyết cũng không dứt bỏ được

chỉ bởi vì đã quen, chỉ bởi vì chưa thể tìm được điều thay thế

bởi suy nghĩ thứ đó là tốt đẹp nhất rồi

ngốc nghếch chồng ngốc nghếch âu cũng bởi quá cô đơn, nếu có một thứ khác bước vào, sẽ thay được thôi đó chứ

"Trên đời có hai loại người, người cô đơn một mình và người cô đơn giữa muôn người" (Lịch sử tình yêu)

vậy thì ta là ai giữa muôn trùng nghiệt ngã đắng cay